Khi nào mình 80 tuổi, không, chỉ cần 60 tuổi thôi, tất cả những lo nghĩ của ngày hôm nay sẽ trở thành trò cười.
...
Đến thời điểm này, thực sự đã xác định được sẽ phải sống như thế nào, sẽ phải làm những gì, sẽ phải bỏ đi những gì. Lạ thật đấy, khi không còn mất phương hướng nữa, thì lại cảm thấy chán nản.
Mình là kiểu người cổ hủ, tuân thủ truyền thống đến mức thành đạo đức giả. Thật là điên.
Lo sợ làm người khác tổn thương hay sợ họ sẽ làm chính mình tổn thương? Bảo vệ bản thân bằng cách đẩy người khác khỏi cuộc đời mình, có lẽ đó là mình.
Vẫn luôn là mình.
Nếu thời gian quay ngược lại, vẫn sẽ làm tất cả những việc khốn nạn đó, để rồi tất cả vẫn sẽ dẫn tới ngày hôm nay. Bởi vì bản chất của mình là như thế, chỉ khi nào nhìn thấy hậu quả mới thật sự tỉnh ngộ.
Và bao giờ cũng là quá muộn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét